Ba ngày sau.
Sở Thế Kiệt đang có cuộc họp, đột nhiên điện thoại rung lên, cuộc gọi đến hiển thị là tài xế của nhà mình.
Ánh mắt nheo lại hiện lên vẻ nguy hiểm, Sở Thế Kiệt vừa đứng dậy cầm lấy chiếc điện thoại từ trên bàn vừa nói, “Cuộc họp kết thúc ở đây, ngày mai sẽ họp tiếp.”
“...”
Các cán bộ, quản lý trong phòng hợp trố mắt nhìn mà không nói nên lời, chuyện gì đã xảy vậy ra vậy? Có bão tới à? Tổng Giám Đốc nhà họ Sở luôn đặt công việc ở vị trí hàng đầu, không ngờ hôm nay chỉ vì một cuộc điện thoại mà lại kêu tan họp?
Cuộc điện thoại đó, rốt cuộc quan trọng như thế nào?
Trên hành lang, Sở Thế Kiệt vừa đi về hướng thang máy, vừa hỏi, “Sao vậy.”
Tài xế của đường dây bên kia trả lời, “Thưa ông, tôi đã làm theo lời dặn dò của ông, luôn theo dõi phu nhân, hôm nay bà ấy đã đi ra ngoài, nhưng không cần tôi chở, bà ấy nói muốn tự chạy xe, nên bây giờ tôi đang đi theo sau bà ấy.
Sắc mặt Sở Thế Kiệt nghiêm ngạnh, nói, “anh hãy chia sẻ định vị của anh cho tôi, đừng theo mất dấu, tôi sẽ đến liền.”
“Vâng, thưa ông.”
Sở Thế Kiệt leo lên xe chạy, một mạch chạy đến một quán cà phê ở ngoại thành.
Tài xế đang ở hành lang của quán cà phê bước ra đón, đưa tay chỉ vào một cửa phòng nào đó, nói, “Thưa ông, phu nhân đang ngồi ở trong phòng riêng đó, và tôi vừa nhìn thấy một người đàn ông đeo nón lưỡi trai cũng đã đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499400/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.