Người đẹp ấy thấy Sở Thế Kiệt cứ nhìn chằm chằm vào mình, mà tầm nhìn ấy lại hướng xuống dưới, cứ tưởng rằng Sở Thế Kiệt đang nhìn bộ ngực hãnh diện của mình, cô ấy không chịu nổi liền ngẩng đầu ưỡn ngực ra mà tiến lại gần hơn nữa, để lộ khe rãnh sâu hơn nữa cho Sở Thế Kiệt nhìn.
Đàn ông mà, ai mà chẳng háo sắc.
Mà người như Sở Thế Kiệt vừa đẹp trai lại giàu có, cho dù sau này anh ấy còn có rất nhiều người đẹp tự nguyện tìm đến đi chăng nữa, nhưng nếu như có thể thành công ngồi lên vị trí đó, trở thành Sở phu nhân, vậy thì chẳng phải quá tuyệt vời sao?
“Ông Tổng, hay là, mình ra hoa viên đằng sau nói chuyện nhé?” Người đẹp ám chỉ mà hỏi.
Sở Thế Kiệt dường như không nghe được lời mời của người đẹp vậy, hỏi, “Sợi dây chuyền trên cổ em, mua ở đâu vậy?”
Người đẹp ngơ người ra, tuy rằng không hiểu tại sao Sở Thế Kiệt đột nhiên lại hỏi về sợi dây chuyền này, nhưng cô ấy vẫn thẳng thắng trả lời, “À, em mua từ một phu nhân khác, thật ra lúc sớm em đã muốn mua sợi dây chuyền này rồi, vì là kiểu dáng số lượng có hạn, cả thế giới chỉ có một sợi, nhưng tới lúc mua thì đã bị người khác mua trước rồi, nhưng lại không ngờ, mới ngày hôm qua, trong đám bạn, lại có một người bán lại sợi dây chuyền này, nên em đã mua lại.”
Sở Thế Kiệt nghe xong, liền cau mày lại.
Hàn Nhã đã bán sợi dây chuyền đi rồi sao? Chẳng phải lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499399/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.