“Sở Thế Kiệt, mẹ kiếp, anh còn có phải con người không?”
Ngoài cửa, lại thêm một bóng dáng cao to với tiếng bước chân mạnh mẽ chạy ập vào, giương tay cao hướng về mặt của Sở Thế Kiệt mà đấm một phát.
Sở Thế Kiệt chưa kịp đề phòng, đôi chân loạng choạng lùi về sau vài bước, ngay mép miệng, anh ấy đưa đầu lưỡi ra mép môi thì nếm được mùi vị của máu.
Anh ấy dùng mu bàn tay chùi đi vết máu ở mép miệng đồng thời liếc mắt nhìn, lập tức nắm đấm được trả về, “Mục Tư Vận, vợ của tôi, tôi nói là phải nghe theo, cho dù tôi bắt cô ấy phải chết cũng không liên quan tới anh!”
Cú đấm này, ra sức cực mạnh, khiến Mục Tư Vận lập tức té ngã xuống đất, nhưng anh ấy đã nhanh chống đứng dậy, đôi mắt đỏ lên vì giận dữ lại tiếp tục vung nắm đấm, “Sở Thế Kiệt, khi xưa Thất Thất có mắt không tròng mới phải lòng anh! Cô ấy yêu anh như vậy, anh lại đối xử với cô ấy như vậy sao, lương tâm anh để ở đâu!”
Khuôn mặt Sở Thế Kiệt trở nên u ám, nắm lấy nắm đấm của Mục Tư Vận, khuỷu tay chống một cái đã dồn Mục Tư Vận sát tường, giọng nói như băng đá của mùa đông lạnh lẽo, “Từ trước đến nay tôi không hề muốn có được tình yêu của cô ấy, trái lại tôi thà rằng cô ấy yêu anh, còn hơn là cô ấy mượn danh nghĩa là yêu tôi để cố chia rẻ tình cảm giữa tôi và Tiểu Nhã.”
Ánh mắt Mục Tư Vận như rực cháy, “Nhưng người cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499382/chuong-05.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.