Trong phòng phẫu thuật, sắc mặt Hàn Nhã tái nhợt, phần bụng máu chảy đầm đìa, bác sĩ đã chích thuốc tê cho cô ấy, tinh thần không được tỉnh táo, nhưng vẫn còn ý thức được.
Cô ấy vừa nhìn thấy Sở Thế Kiệt với dáng vẻ vội vả chạy vào, nước mắt liền tuôn trào, “Anh Kiệt, em rất sợ, có phải em sẽ chết không?”
Sở Thế Kiệt trên người chưa kịp choàng chiếc áo chống vi khuẩn, không dám đụng vào cô ấy, nhưng không thể giấu đi ánh mắt lo lắng và đau lòng của anh ấy “Không đâu, em không có chết đâu.”
Nói xong, Sở Thế Kiệt quay sang nhìn bác sĩ và hỏi, “Tình trạng cô ấy như thế nào rồi?”
Bác sĩ thở dài và nói, “vết thương đâm trúng ngay tử cung của của cô ấy,lại còn trực tiếp xuyên qua, vết thương rất nặng, bây giờ lại chảy máu không ngừng, e rằng phải cắt bỏ tử cung đi, với lại, cô Hàn Nhã trùng hợp lại là nhóm máu RH, nhưng tất cả máu RH dự bị đều đã đưa đi khoa phụ sản cho vợ anh dùng rồi, nên...”
Sở Thế Kiệt khi nghe được bốn chữ “cắt bỏ tử cung”, đôi mắt đột nhiên co sít lại.
Hàn Nhã cũng đau khổ nghẹn ngào khóc lên, “Anh Kiệt, phải làm sao đây, tử cung em không còn nữa, sau này em không thể có con nữa rồi... huhu, anh nói, có phải em đã làm chuyện gì xấu xa mà em không biết, nên bây giờ ông trời phải trừng phạt em?”
“Khi tên du côn lấy con dao đâm vào em, còn nói em tự suy nghĩ lại xem rốt cuộc đã đắc tội với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499381/chuong-04.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.