Đôi mắt Hạ Thất Thất ngớ ra, “Cái gì, rất đáng?”
“Ha ha, cô vẫn chưa hiểu rõ sao, vết dao này, chính là tên lưu manh tôi thuê được, cố tình tự đâm bản thân tôi đó.”
Hàn Nhã nói mà không một chút kiêng kị gì cả mà còn cười toe toét, “Mặc dù ý định ban đầu của tôi là muốn cô chết trong lúc phẫu thuật, nhưng không ngờ mạng cô lại lớn vậy, lại có Mục Tư Vận giúp cô tìm được nguồn máu, nhưng vậy thì đã sao, anh Kiệt đã nhận định rằng cô chính là người đã thuê hung thủ giết tôi, giờ đây anh ấy căm ghét cô đến thấu xương, nói không chừng vài ngày sau, sẽ ly hôn với cô thôi, ha ha!”
Hạ Thất Thất không thể nào tin được, ánh mắt chứa đầy sự uất ức nhìn trừng trừng vào Hàn Nhã, “Cô...,thì ra tên lưu manh đó chính là người cô thuê, cô còn vu oan giá họa cho tôi! Cô vì bản thân mình mà không màng đến sinh mạng của tôi, cô còn có phải là con người không!”
“Ha ha, cô chưa nghe qua câu người không vì mình trời chu đất diệt à?” Hàn Nhã lạnh lùng hừm một tiếng nói, “vị trí Sở phu nhân vốn là của tôi, ai bảo cô lúc nào cũng chiếm lấy anh Kiệt không chịu buông, nếu như cô biết điều một chút, chủ động đề nghị ly hôn, thì tôi đâu đến nỗi tự động ra tay đối phó cô như vậy? Hơn nữa mạng hèn như cô, chết không đáng tiếc, bất quá thì mỗi ngày tôi đến trước mộ cô đốt giấy tiền vàng bạc cho cô nhiều một chút vậy.”
“Cô!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thi-ra-yeu-anh-lai-dau-den-nhu-vay/1499383/chuong-06.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.