Tương tự như vậy, còn có ba đã mất quyền hành.
Cũng bị giam giữ trong một căn phòng cũ nát, sinh sống rất nhiều năm.
Thậm chí hắn không nhịn được tưởng tượng, trong những năm tháng hắn bị ánh mắt của ban sơ bao phủ kia, khi mà bất cứ khi nào cũng đứng trên ranh giới chuẩn bị sụp đổ, lúc nào cũng có thể sẽ có cơn giận dữ từ đầu óc hắn dâng lên, giết chết tất cả mọi người kia.
Mẹ là một người Thầy Xem Mệnh, lại bị người khác khống chế.
Mỗi ngày ngồi trong phòng của bà ấy, đối mặt với những ánh đèn bên ngoài cửa sổ, trong lòng bà lại đang suy nghĩ điều gì? Có lẽ chắc hẳn bà ấy có không cam lòng và oán giận, nhưng hắn nhớ lại, hình như bà ấy vẫn luôn đang cười.
Chỉ cần xuất hiện trước mặt hắn thì bà sẽ luôn nở nụ cười dịu dàng mà tự tin...
Trong lòng Lục Tân khẽ run lên, nghĩ đến một chuyện.
Nếu như trước đây trong quá trình trưởng thành của hắn không có nụ cười dịu dàng của mẹ mà chỉ có bóng ma sợ hãi và ngột ngạt của ba... Hắn vẫn sẽ trưởng thành dáng vẻ như hiện tại hay không?
“Luân hồi..."
Hắn không nhịn được nói chậm lại, nói một cách từ tốn:
“Luân hồi là cái gì vậy?”
“Luân hồi chính là quy luật...”
Hắc Hoàng Hậu khẽ gật đầu, trả lời câu thắc mắc này của hắn:
“Là thủy triều lên xuống lần lượt bao trùm hiện thực”
“Cũng là số phận của nhiều thế hệ nền văn minh”
Lúc bà nói đến đây, hơi ngừng lại, nhìn về phía Lục Tân:
“Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232032/chuong-1993.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.