Không giống nhau lắm.
Điều bà đã nói khác hẳn với những gì hắn đã nghĩ, đã hiểu trước đây.
Nhưng dường như lại có một trực giác nào đó khiến hắn nảy sinh lòng hiếu kỳ, vô cùng muốn nghe tiếp.
“Ban sơ cũng không phải một thảm họa chỉ dành cho con người ở thế giới này của các ngươi.”
Hắc Hoàng Hậu cũng hơi dùng lại một chút, sau đó mới nhìn Lục Tân, nói khẽ:
“Ban Sơ đã sớm ra đời”
“Nó là hình chiếu của sinh mệnh, cũng có thể hiểu là mặt tối của sinh mệnh”
“Vũ trụ này, tất cả các nền văn minh và thế giới chỉ cần có các nhà tư tưởng tồn tại ở tất cả các cõi thuộc về thế giới ba chiều thì đều sẽ có Ban sơ”
“Từ khi sinh vật đầu tiên trên thế giới này được sinh ra thì nó đã ra đời”
“Nó ảnh hưởng tới nền văn minh đầu tiên ra đời trên thế giới này, cũng nhấn chìm chúng”
“Sau đó lại ảnh hưởng đến đời thứ hai, đời thứ ba, đời thứ tư...”
“Các ngươi...”
Bà dừng lại một lúc, dường như định ra dấu, nhưng lại từ bỏ, thản nhiên nói:
“Ta đã quên đời thứ mấy? “Nhưng nói nếu nền văn minh có Số hiệu thì có lẽ đã xếp tới bốn chữ số...
Câu nói này ít nhiều gì cũng khiến Lục Tấn có phần kinh ngạc, thậm chí còn hơi nghi ngờ.
“Là thật"
Hắc Hoàng Hậu khẽ nói:
“Ban sơ vẫn luôn tồn tại"
“Mỗi một vị chung cực đều có mặt thứ hai của mình, thật ra Ban sơ cũng có.”
“Bà ấy đã là Ban sơ, cũng là chung cực”
“Mỗi khi một thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232033/chuong-1994.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.