"Ngươi sẽ giết ta sao?"
Trong lòng Hắc hoàng hậu xuất hiện một câu hỏi như vậy.
Tuy nhiên, với tính cách của nàng, lại không thể hỏi ra một câu hỏi như vậy, cho dù là trong hoàn cảnh như bây giờ.
Vì vậy, trong làn khói lượn lờ tỏa ra từ ngón tay của Lục Tân, vẻ mặt của nàng thay đổi mấy lần, nhưng nàng vẫn trở nên lạnh lùng và cứng cỏi.
"Ta không có chống lại sức mạnh của ngươi."
Nàng hơi dừng lại một chút, ánh mắt dường như mang theo vẻ khiêu khích nhìn Lục Tân:
"Vậy ngươi muốn làm thế nào?"
"Ta sẽ không vội vàng ra tay với người"
Lục Tân cũng đang suy tư, nghe xong lời của Hắc hoàng hậu nói xong, mới nhẹ giọng nói:
"Ta còn có vấn đề muốn hỏi người"
"Chuyện gì?"
Sự kiêu ngạo trên gương mặt Hắc hoàng hậu dường như nhiều hơn một chút.
Nàng thích dáng vẻ của một người khi thỉnh cầu mình, cho dù là đối phương đang hỏi một vấn đề hoặc là khẩn cầu mình ban cho cái gì đó.
Vì vậy, vẻ mặt của nàng đây kiêu ngạo:
"Vì chị ta đã qua đời rồi nên sẽ không có ai tiếp tục hướng dẫn cho người con đường mà người nên đi."
"Cho nên, người muốn hỏi ta làm sao mới có thể bước lên ngôi vương sao?"
"?"
Lục Tân hơi giật mình.
Khi nghe được hai chữ
"ngôi vương"
trong lời nói của Hắc hoàng hậu, hắn thậm chí có chút buồn cười.
Tuy nhiên, ở trước mặt người bà con này, hắn vẫn nhịn được không cười ra tiếng, mà chỉ khẽ lắc đầu.
"Không phải"
Hắn nghiêm túc nhìn Hắc hoàng hậu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5232031/chuong-1992.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.