"Ta không ngờ ngươi thật sự hào phóng như vậy, có thể mặc kệ ông ấy rời đi."
Dường như mẹ cũng rất hài lòng với kết quả này, đồng thời cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Lục Tân cười nhìn mẹ:
"Vì ta cảm thấy nhất định phải tin tưởng ông ấy, và ông ấy cũng xứng đáng nhận được sự tín nhiệm đó."
"Đúng thế"
Mẹ gật đầu, cười nói:
"Nếu ông ấy muốn khôi phục lại lực lượng chân chính của mình thì nhất định phải rời khỏi ngươi. Vì trong danh hiệu của ông ấy cũng có hai từ quân vương, nếu ông ấy cứ tiếp tục ở lại bên cạnh ngươi thì sẽ luôn bị ngươi ảnh hưởng, không có cách nào bước tới nơi cao nhất."
"Nhưng thái độ đó, quả thật chính là lựa chọn của ông ấy."
Nói xong, hình như nghĩ tới dáng vẻ vừa sợ hãi vừa xấu hổ của cha trước khi rời đi. Trên mặt mẹ hiện lên chút ý cười, bà nói:
"Đương nhiên, nếu ông ấy không học được cách tôn trọng. Vậy thì dù có cầm lại quyền hành, thì cũng chỉ có thể tồn tại như Tù nhân lúc nửa đêm..."
"Đó là sự ảnh hưởng của đặc chất chung cực."
"Mỗi một loại chung cực đều có đặc chất của riêng mình"
"Ngươi có thể hiểu là, loại đặc chất này chính là một thể tổng hợp của các loại cảm xúc, dục vọng và tính cách của chung cực."
"Chẳng qua nó có hơi khác với con người. Người, nhất là người bình thường, các loại cảm xúc, dục vọng, thậm chí là tính cách, phần lớn đều là cá thể của một thể tổng hợp."
"Những cá thể này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231746/chuong-1707.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.