"Vèo" một cái từ đất nhảy ra, nhiệt tình duỗi ra hai cái móng vuốt nhỏ ôm chân của Lục Tân.
Sau đó vừa kêu úc úc vừa liên tục cọ cái đầu nhỏ lên đùi của Lục Tân.
Những Tiềm Phục Giả khác cũng phản ứng lại, từng cây nấm một nhảy khỏi mặt đất, ngạc nhiên nhìn Lục Tân.
Khi chúng nó đều khóc sướt mướt vây quanh mình thì... nói thế nào đây nhỉ...:
như là một loại an ủi và ban thưởng.
Cả đám Tiềm Phục Giả ngay lập tức trở nên hưng phấn, mấy đôi mắt tròn mở thật to, cơ thể kích động tới run rẩy. Trên cái mũ dạ màu đen cũng xuất hiện hai cái sừng nho nhỏ, nhìn qua chẳng khác nào một đám trâu nước nhỏ.
Cuối cùng, cả đám Tiềm Phục Giả hớn hở tụ lại thành vòng tròn, bao quanh lấy Lục Tân, mẹ và em gái.
Một đứa trong đó tò mò nhìn xung quanh, dường như là đang tìm kiếm cha.
Một đứa khác thì thông minh hơn, lập tức vả vào miệng nó một cái.
Tất cả mọi người đều ngầm hiểu, cũng cam chịu việc lúc đến chỉ có ba người, lúc về đương nhiên cũng chỉ có ba.
Giống như trước đó, khi nhẹ nhõm dạo bước tại Thâm Uyên thì bóng đen ở hai bên cũng nhanh chóng lùi về sau.
Tâm tình khác biệt, tự nhiên cũng nhiều hơn mấy phần thư giãn và thích ý.
Nhưng cũng vì thiếu mất một người, nên cũng khó tránh khỏi việc xuất hiện cảm giác thất lạc và trống rỗng.
Một tiếng sau, họ cũng về tới căn cứ.
Khi còn cách căn cứ khoảng một trăm mét thì Lục Tân, em gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231747/chuong-1708.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.