Những tiếng nhai kỳ lạ, những tiếng nuốt kỹ càng, thậm chí là những tiếng cười lạnh phát ra vì phát tiết.
Đều như những cây kim thép tỉnh mịn đâm vào lỗ tai Lục Tân.
Không ngờ cha lại có thể tùy ý biến một mảnh Thâm Uyên trở thành vùng đất tuyệt vọng y như địa ngục, khắp nơi đều là giết chóc và sợ hãi.
Mẹ không có ý định ngăn cản cha lại, mà Lục Tân cũng không có.
Hắn thậm chí có thể thông qua cảnh bạo ngược và tàn nhẫn này, nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của cha dưới mặt nạ.
Tù nhân lúc nửa đêm, không thể nào triệu hoán được những con quái vật có cấp bậc lãnh chúa thế nào.
Quân vương lúc nửa đêm, lại không cần bọn chúng.
"Rắc... rắc... rắc... "
Loại khí tức bạo ngược này ảnh hưởng đến cả chung quanh, toàn bộ Thâm Uyên đều vì nó mà rung động kịch liệt.
Sau khi xé nát những con quái vật có cấp bậc lãnh chúa thì cha bỗng nhiên cúi đầu xuống, dẫn theo sự tàn bạo vô biên.
Thân hình cao lớn nhìn về cơ thể nhỏ bé như là con kiến hôi của Lục Tân.
Giờ phút này, cái mặt nạ trên gương mặt kia giống như một mặt hồ to lớn, có thể phản chiếu ra nỗi sợ hãi trong lòng người.
Nhưng Lục Tân chỉ bình tĩnh nhìn ông, nhìn thẳng vào đôi mắt bạo ngược âm lãnh phía sau mặt nạ.
"Công việc bảo vệ kia, ta nhất định sẽ không làm nữa..."
Phảng phất như đã qua rất lâu, cha mới đột nhiên mỡ miệng, tiếng nói lạnh lùng quanh quẩn ở xung quanh, mang theo vài phần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231745/chuong-1706.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.