Trên mặt Số Tám lộ rõ vẻ khó tin, hắn muốn nói gì đó những lại không biết phải nói gì.
Còn lão bảo vệ chỉ đơn thuần cảm thấy ngoài ý muốn.
"Cuộc sống này thật sự rất phức tạp...
Lục Tân chậm rãi đứng dậy, nở nụ cười khổ, nói:
"Nhưng cuối cùng thì ta vẫn phải cố gắng sống tiếp, không phải sao?"
"Vậy nên mỗi người chúng ta hãy tự giải quyết cho tốt chuyện của mình đi..."
Vừa nói, hắn vừa quay đầu gọi chủ quán:
"Tính tiền!"
Sau đó hắn quét mắt nhìn lướt qua bàn, nói thêm:
"Món nào chưa ăn hết thì gói lại."
Sau khi chia tay lão bảo vệ và Số Tám ở quán cơm, Lục Tân một mình xách theo túi đồ ăn bước từ quán ra.
Lúc này, đường phố một lần nữa khôi phục dáng vẻ yên tĩnh.
Người định về nhà trong tối nay đã an toàn tới nơi, người không tính về cũng đã chìm vào giấc ngủ ở hầm trú ẩn. Trên đường phố thoáng đãng chẳng có lấy một ánh đèn xe, chỉ có ngọn đèn đường tỏa chiếu ánh sáng nhàn nhạt.
Lục Tân chậm rãi bước đi trên đường, không hề có ý định gọi Đặc Thanh Bộ lái xe tới đón mình.
Thật ra hồi nãy, khi đối diện với Số Tám và lão bảo vệ, có rất nhiều lời hắn không thể nói ra khỏi miệng, chỉ đành nhét lại vào bụng.
Việc giao lưu với Số Tám và lão bảo vệ tính ra đã thành công mỹ mãn.
Số Tám đã có thể bộc lộ cõi lòng, còn lão bảo vệ cũng chẳng hề giấu diếm mà nói hết tất cả những chuyện xảy ra lúc trước.
Lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231689/chuong-1650.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.