"Ngươi thật sự rất ngốc..."
Lục Tân chậm rãi bước về phía trước, sau đó bất đắc dĩ hỏi:
"Ngươi không biết ta là con quái vật lúc trước sao?"
Búp Bê hơi nghiêng đầu, quan sát vẻ mặt Lục Tân một lúc, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.
"Ta thật sự, quá may mắn..."
Lục Tân quay đầu đi, che dấu ánh mắt của mình, im lặng tiến về phía trước.
Còn Búp Bê vẫn cứ lẳng lặng bước đi bên cạnh Lục Tân, làm bạn với hắn trên con đường không biết đâu là điểm cuối này.
Thỉnh thoảng, lúc quay đầu nhìn Lục Tân, trong tâm trí cô lại xuất hiện một bóng dáng xa xăm, mờ ảo.
Lúc Búp Bê còn rất nhỏ, lần đầu tới Thanh Cảng, trên người cô còn khoác bộ quần áo dơ dáy bẩn thỉu, dính rất nhiều vệt máu, gương mặt nhỏ nhắn bị về sợ hãi nhấn chìm.
Cô bị vô số đám đông điên cuồng vây quanh, bất lực núp trong một góc tường. Cô không thể kiểm soát được sức mạnh tinh thần của mình, càng không biết những người này rốt cuộc là thích mình hay chỉ là những ác ma muốn ăn tươi nuốt sống cô. Cảm giác sợ hãi bao phủ lấy toàn bộ tâm trí cô...
Búp Bê không biết phải làm thế nào, chỉ có thể dùng hai tay ôm chặt đầu mình, rúc trong góc, cả người run bần bật vì sợ hãi. Cô đã quen tới tình cảnh này, nhưng đôi khi, vì áp lực nó mang lại quá lớn nên sẽ đẩy sức mạnh tinh thần tới gần bờ vực sụp đổ.
Nhưng đúng lúc này, một đứa nhỏ khác mơ màng tiến lại gần từ con đường phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231690/chuong-1651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.