Tới lúc này, tâm trạng của lão bảo vệ đã thoải mái hơn nhiều.
Thậm chí ông còn vừa cười, vừa nhặt một khối lòng đỏ cho vào miệng, sau đó nhấp một ngụm rượu.
Rồi ông lại quay sang Lục Tân nói tiếp:
"Mãi về sau, chính xác là ba năm sau đó, Tiểu Lộc bỗng gặp lại ngươi."
"Lúc thấy ngươi đi theo cô ấy về cô nhi viện, trong lòng ta vô cùng sợ hãi, còn tưởng rằng báo ứng rốt cuộc cũng tới rồi..."
"Nhưng cũng vào lúc đó, ta phát hiện trạng thái của ngươi đã thật sự thay đổi"
"Trong người ngươi không còn loại sức mạnh khiến người khác lúc nào cũng cảm thấy áp lực nữa"
"Hay nói đúng hơn là, thứ sức mạnh đó đã được chôn sâu, ngươi trở nên yên tĩnh, lương thiện, thậm chí có hơi ngốc"
"Ngươi hết lần này tới lần khác đưa tiền cho Tiểu Lộc để trang hoàng lại cô nhi viện, trông như thể ngươi có nhiều tiền lắm.
Nhưng sau đó ta lại phát hiện, thì ra đó là số tiền ngươi tiết kiệm được mà thôi, thậm chí khi đông tới, trên người ngươi vẫn chỉ có một chiếc áo đơn giản, còn bị đông lạnh đến độ chảy nước mũi không ngừng..."
Lục Tân nãy giờ vẫn luôn im lặng lắng nghe, hiếm khi nào cắt ngang lời ông. Nhưng lúc này đây, hắn giả vờ duỗi người, sau đó sờ sờ mũi mình, còn lắc đầu, nhỏ giọng nói:
"Có thể không cần nói chuyện này"
Lão bảo vệ chìm đắm trong hồi ức, trên mặt cũng không còn dáng vẻ sợ hãi tột cùng kia nữa.
Nếu nhất định phải hình dung tâm trạng ông lúc này, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231688/chuong-1649.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.