Hắn hơi ngẩng đầu, nhìn về phía Lục Tân:
"Hình như ngươi có quen biết họ..."
"Hả?"
Nghe thấy vậy, ngay cả Lục Tân cũng phải cau mày, ngẩng đầu đối mắt với lão bảo vệ.
Số Tám thì thẳng thắn hơn nhiều, biểu cảm trên mặt hắn nói rõ hắn cho rằng lão bảo vệ đang nói dối.
"Khi đó ngươi vừa cười vừa nói chuyện với họ rất vui vẻ, dáng vẻ đó... ta chưa từng nhìn thấy bao giờ..."
Lão bảo vệ dùng sức lắc đầu, như đang muốn dùng cách này để chắc chắn rằng ký ức của mình không xảy ra vấn đề:
"Ta nhớ rất rõ từ nhỏ ngươi đã ở trong viện nghiên cứu, sau đó thì được chúng ta đưa tới Thanh Cảng. Một đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy hẳn là chưa từng tiếp xúc với người ngoài, nhưng từ sau khi thấy những người đó, ngươi không chỉ cười, còn chủ động nói chuyện với họ, thậm chí còn hỏi họ sao bây giờ mới đến..."
"Các ngươi lúc ấy trông không khác gì bạn bè lâu năm..."
"Hơn nữa..."
Hắn không kiểm được mà nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt dần trở nên hoang mang, mờ mịt:
"Cách ngươi nói chuyện..."
Sau vài lần nỗ lực, hắn cuối cùng cũng nói ra được:
"Quá đáng sợ..."
"Ta không biết phải miêu tả thế nào, nhưng giọng điệu đó rõ ràng không phải của người, mà là thuộc về một thứ... càng đáng sợ hơn"
"Ta chỉ là nghe thấy mấy chữ, từ đó về sau, ác mộng đã bám theo ta suốt một thời gian dài..."
Nghe thấy giọng nói hoảng hốt của lão bảo vệ, ngay cả Số Tám cũng vội quay đầu quan sát Lục Tân.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231687/chuong-1648.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.