Tòa nhã cũ này vẫn như vậy, im lặng, âm u, đèn tự động nhận biết âm thanh chẳng có cái nào dùng được.
Mỗi khi đi qua rẽ sang một đầu thì có thể nhìn thấy trong cái hành lang dài ngoằng u ám đều bám đầy mạng nhện.
Nhà, là để cho người ở.
Nhưng tòa nhà cũ này lại chỉ có mỗi một hộ gia đình, chính là nhà của Lục Tân.
Nếu như thế, khi cả nhà của hắn đều đi ra ngoài thì tòa nhà này chẳng phải đã chết rồi? Trong đầu của Lục Tân đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ kỳ lạ.
Thật sự thì có rất nhiều chỗ kỳ lạ trong cái tòa nhà cũ này. Trong ký ức của Lục Tân, lúc đầu cái tòa nhà này cũng không phải chỉ có mỗi gia đình của hắn ở, trước kia nhà hắn cũng có hàng xóm, tuy không nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ tình cờ gặp được.
Nhưng mấy người hàng xóm này hình như đều từng nảy sinh xung đột với mẹ, sau đó đều từ từ biến mất hết.
Nguyên nhân bọn họ biến mất có rất nhiều.
Có người đi về quê, có người đi tới ở nhà họ hàng, cũng có người đơn giản là biến mất không thấy nữa...
Tóm lại, trong trí nhớ của Lục Tân, tòa nhà này từng có rất nhiều người ở, nhưng khi hắn suy nghĩ cẩn thận lại thì chẳng nhớ ra một ai.
Trước kia, dù Lục Tân có ra ra vào vào tòa nhà này thường xuyên cũng chẳng có một chút cảm giác nào kỳ lạ.
Nhưng bây giờ, khi đi trong hành lang, hắn đột nhiên sinh lòng tò mò với một căn phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231314/chuong-1275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.