Hắn có thể trực tiếp đi vào phòng của hàng xóm để nghe cuộc gọi đột nhiên xuất hiện này.
Cũng có thể về nhà để nghe cuộc gọi càng lúc càng dồn dập ở nhà.
Nhưng trong nhất thời, hắn lại chẳng biết phải lựa chọn thế nào.
Lục Tân theo bản năng quay đầu lại nhìn cha mình, nhưng lại thấy ông lui về sau hai bước, tựa người vào tường như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lại quay đầu nhìn em gái, thấy con bé đang treo ngược trên hành lang, hai tay nhỏ bịt kín đôi mắt.
Chuyện này... hình như có hơi xấu hổ...
Trầm ngâm một lúc lâu, Lục Tân cuối cùng cũng đưa ra quyết định, hắn nhẹ nhàng lui về sau, sau đó đóng cửa nhà hàng xóm lại.
Không ngờ hắn vừa mới đóng cửa lại, tiếng chuông điện thoại trong phòng cũng im bặt.
Nhưng tiếng chuông điện thoại ở nhà của hắn thì vẫn cứ reo lên liên hồi, dường như là người gọi vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Nếu như mình bắt máy thì chẳng phải là nói với người khác mình đã vào căn phòng đó?"
Lục Tân quyết định trở về để nghe cuộc gọi ở nhà, đồng thời, hắn oán trách nhìn cha mình một cái.
Người giật dây để mình đi vào là ông, người lùi lại đầu tiên khi điện thoại vang lên cũng là ông, hắn quả thật là không biết nói gì mới đúng...
"Đi, đi thôi, về nhà"
Lục Tân vội thúc giục cha và em gái, ba người nhanh chân đi về nhà.
Sau khi đặt hành lý xuống, chiếc điện thoại màu đỏ để cạnh cửa sổ vẫn đang sốt ruột reo vang.
Hơn nữa khoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231315/chuong-1276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.