Nhắc tới vấn đề đãi ngộ, Lục Tân lại nghĩ tới vấn đề tiền bạc.
Sau đó hắn lại nghĩ tới tiền cây ghi ta của Số Bảy, hắn nhất định sẽ đi tìm cô để đòi số tiền đó.
Ngoài ra, công tác của Số Bảy cũng không được quang vinh cho lắm, dù sao thì cũng là chạy tới hoang dã làm cường đạo, chỉ có điều, cô làm cường đạo nhiều năm như thế, nói không chừng đã tích góp được rất nhiều tiền? Chỉ tiếc là loại dị biến giả như cô thật sự rất khó bắt.
Hắn cũng nên bắt đầu suy nghĩ xem, lần gặp mặt sau, mình nên dùng kế hoạch gì để phòng cô chạy trốn.
Nghĩ tới Số Bảy, hắn lại nghĩ sang mấy đứa bé ở cô nhi viện.
Số Bảy còn sống, Mười Chín còn sống, em gái... cũng vui vẻ sống bên cạnh mình.
Nhưng mấy đứa bé trong cô nhi viện thì sao? Có bao nhiêu đứa con sống? Là Số Một trầm mặc ít nói?
Là Số Hai từ nhỏ đã có đôi mắt to tròn?
Là Số Ba thích trần truồng, ngồi xổm ở một góc ăn chuột sống như người rừng?
Là Số Năm thích đánh nhau?
Là Số Tám thích mách lẻo?
Còn Mười Một tham ăn, Mười Hai mộng du, Mười Bốn thích treo ngược trên xà nhà để hù dọa người khác...
Dần dần, trong lòng của Lục Tân bỗng xuất hiện một dòng nước ấm.
Nhớ mọi người quá...
Khi còn ở thành phố Hắc Chiểu, chính mình hình như đã mơ phải một cơn ác mộng. Trong ác mộng, chính mình không ngừng tới gần biển khơi của sự tuyệt vọng, khi tỉnh lại, cũng là lần đầu tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231283/chuong-1244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.