Trong lúc Lục Tân đã nghĩ như thế thì những người bên dưới đã sắp dạo xong căn phòng dưới tầng một vòng, tiếng bước chân hơi hơi dừng lại, có lẽ là sắp rời đi. Nhưng đúng lúc này, có một giọng nói thật thấp vang lên:
"Ở đây có một cầu thang thông lên mái nhỏ, lên trên xem một cái đi."
"Có cần cẩn thận tới thế không?"
Lập tức có một đội viên bĩu môi la hét:
"Nhận một món hàng thôi mà, có cẩn khẩn trương tới mức như vậy không?"
"Nếu như có mai phục thật thì chắc chắn sẽ không ít hơn một người, hơn nữa đã sớm bị chúng ta phát hiện..."
"Bớt nói nhảm đi."
Một người khác thấp giọng răn dạy:
"Muốn được tổ trưởng siêu độ không?"
"Kiểm tra xong thì nhanh chóng đi chỗ khác."
Người bị răn dạy kia không lên tiếng nữa, tiếp đó là âm thanh leo cầu thang, mấy người kia đã đi tới tầng cao nhất.
Họ khom người cầm súng, dùng đèn pin chiếu một vòng xung quanh mái nhà trống rỗng, sau đó quay người chuẩn bị rời đi.
Nhưng khi họ vừa mới quay người lại thì bỗng nhiên ý thức được có gì đó không đúng.
Cơ thể lập tức trở nên cứng ngắc, vù một tiếng, họ quay người lại, chĩa đèn pin về một phía.
Dưới ánh đèn pin, một thiếu niên đang ngồi ở ven bờ tường chậm rãi xoay người qua, nhìn họ.
Trên mặt của thiếu niên là sự xấu hổ và bất đắc dĩ, nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười thân thiện.
"Chào mọi người, có lửa không?"
"Tạch..."
Không có cách nào có thể hình dung nỗi lòng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231284/chuong-1245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.