Họ nhảy qua mấy vách tường sắp gãy lìa, nương theo ánh trăng đỏ, nhìn về phương xa.
Trên khu hoang dã nhuộm màu đỏ nhạt là một thế giới trống rỗng, tĩnh lặng như đã chết.
"Dựa theo hướng đi của con quái vật tinh thần, hẳn là nó sẽ chạy tơi từ trước mặt chúng ta."
Hạ Trùng thở dốc một lúc lâu mới dần dần hồi phục lại, cô nói với Lục Tân:
"Đối với chúng ta, điều quan trọng nhất đó là nhất định phải ép được con quái vật kia quay lại đường cũ."
"Dù là bị nó xông thẳng qua, hay là vòng sang hướng khác, tất cả đều nói lên rằng nhiệm vụ của chúng ta thất bại."
"Vì thế ta sẽ triệu hồi hai sinh vật Thâm Uyên mà ta vừa ký kết khế ước ra để bảo vệ giúp ngươi hai hướng kia."
"Việc này..."
Sau khi nghe xong kế hoạch của cô, Lục Tân thoáng trầm tư vài giây, sau đó lắc đầu, cười nói:
"Không cần"
Hạ Trùng ngạc nhiên quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.
Lục Tân nghĩ ngợi, rồi mỉm cười giải thích:
"Các ngươi tìm tới ta là vì cho rằng con quái vật kia sợ ta, ta đã đoán được đại khái nó sợ cái gì ở ta rồi. Nếu ta muốn con quái vật quay lại đường vậy, vậy cũng chỉ còn cách trở lại trạng thái đã khiến nó sợ ta."
"Nếu cố gắng một chút thì ta vẫn làm được"
"Nhưng khi ta tiến vào trạng thai kia, khả năng tự chủ sẽ tương đối kém."
Nói xong, hắn bình thản nhìn về phía Hạ Trùng, nói:
"Nếu ngươi ở lại cạnh ta, vậy sẽ rất nguy hiểm."
"Rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231282/chuong-1243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.