"Thật tốt quá, ta chưa từng nghĩ, một ngày nào đó sẽ được gặp lại ngươi..."
Cũng vào lúc này, Diệp Tuyết lặng lẽ nhìn Lục Tân và nói với về xúc động.
Con ngươi Lục Tân khẽ co lại, gắt gao nhìn cô ta.
Bức xạ tinh thần hỗn loạn xung quanh đang cuộn lại một cách lộn xộn và bừa bãi, giống như một trận cuồng phong không xác định được phương hướng.
Có quá nhiều cảm xúc đồng thời trào dâng trong lòng khiến Lục Tân không thể phản ứng ngay lập tức.
Giống như thể máy tính nhận quá nhiều thông tin cùng một lúc, nên không thể kịp thời xử lý.
Ngược lại là Diệp Tuyết, cô ta cười càng lúc càng vui vẻ, nói chuyện cũng rất tự nhiên, trong lòng dần dần sinh ra một chút cảm thán.
Cô ta khẽ thở dài và nói:
"Đương nhiên rồi, sở dĩ ta không ngờ còn có thể gặp lại ngươi là bởi vì vốn dĩ ta cứ tưởng rằng mình đã chết chắc rồi, dù sao thì lúc đó ta đã bị ngươi xé làm đôi. Phải thừa nhận rằng năm đó, trong cô nhi viện, lúc ngươi tức giận đi về phía bọn ta, với về mặt vừa lạnh lùng vừa hung dữ, và đôi mắt đầy bóng tối, dáng vẻ đó thực sự rất giống biểu cảm khi ngươi đi qua quảng trường lúc nãy..."
"Thực ra, ta luôn rất muốn hỏi ngươi..."
Cô ta mỉm cười ngẩng đầu nhìn Lục Tân:
"Lúc đó, sau khi giết bọn ta, trong lòng ngươi có cảm thấy áy náy không?"
Bàn tay Lục Tân đang run rẩy, đôi mắt của hắn đã trở nên hơi trống rỗng.
Nhưng Lục Tân không thể trả lời.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231225/chuong-1186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.