Mặt mẹ không chút cảm xúc, nhẹ giọng trả lời:
"Đúng vậy."
"Có nhiều lúc ngươi phải thừa nhận rằng có rất nhiều chuyện bản thân không thể làm được gì cả"
Ánh mắt của mẹ đột nhiên trở nên phức tạp hơn trước:
"Mặt khác, điều ta không hiểu chính là..."
"Quá trùng hợp."
"Bất kể là thứ đứng sau thành phố Hắc Chiểu hay thứ đứng sau người bù nhìn đều xuất hiện một cách quá trùng hợp rồi."
"Trùng hợp tới mức không hề giống như tự nhiên diễn ra chút nào, vậy cho nên..."
Mẹ nhíu chặt mày lại:
"Rất có khả năng có người thứ ba đứng sau chuyện này:
Bên cạnh quảng trường, khi người nhà đang lo lắng tột cùng nhưng không thể làm được gì khác thì người bù nhìn đang bị lưỡi đao nhắm vào.
Tinh thần của nó dao động khiến nó có thể nhìn thấy Lục Tân đang đứng ở trên cốt thép tòa cao ốc thị chính ở phía đối diện, nó có thể cảm nhận được lưỡi đao sắc bén đại diện cho cái chết kia, cơn khủng hoảng tràn vào trong lòng, cuối cùng nó bắt đầu giãy giụa.
"Là ngươi."
"Là ngươi giúp ta thoát thân khỏi Thâm Uyên."
"Là ngươi nói cho ta biết tình trạng của hắn, đã vậy thì..."
"Vì sao ngươi không đứng ra giúp ta?"
Ý thức phát tán ra từ trên người bù nhìn bị Lục Tân bắt lấy, hắn nhíu mày.
Dường như hắn cảm thấy hiếu kỳ với người trong ý thức của người bù nhìn.
Nhưng hắn quyết định không để tâm tới, bởi vì vào lúc này đây, không có việc gì quan trọng hơn việc nhìn cảnh hành hình.
Hắn thích cảm giác này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231224/chuong-1185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.