"Phiền phức to rồi..."
"Rốt cuộc cô ta muốn làm gì?"
Cha Lục Tân gắt gao nhìn Lục Tân đang đứng trên đống đổ nát của tòa nhà hành chính ở phía xa, hình như ông ấy đã cảm nhận được điều gì đó.
Ông ấy đã kinh hãi đến cực điểm, thân thể ông ấy đã xuất hiện những gợn sóng dày đặc giống như bị ảnh hưởng bởi cảm xúc tức giận của Lục Tân, ông ấy thậm chí đã không thể mượn cái bóng màu đen để giữ cho thân thể được ổn định.
Khuôn mặt của mẹ Lục Tân cũng mơ hồ trở nên nghi hoặc:
"Ngay cả ta cũng không hiểu..."
"Tại sao cô ta lại xuất hiện ở đây, rốt cuộc là ai đã sai khiến cô ta...
Diệp Tuyết vẫn đang cười, cười một cách không kiêng dè, cười một cách vui vẻ khác thường.
Cô ta càng cười vui vẻ thì Lục Tân lại càng đau khổ.
Lục Tân đã không có cảm giác như vậy trong một thời gian dài, lúc này, mỗi tấc trên cơ thể hắn giống như đang bị xé nát.
Nếu tất cả các cơn đau đều đến từ thân thể, thì tốt biết bao nhiêu? Lửa giận trong lòng được thể hiện rõ trên khuôn mặt Lục Tân, hắn nhìn chằm chằm cô ta, cho dù trong lòng vô cùng muốn xé nát cô ta, nhưng hắn vẫn muốn hỏi cô ta:
"Ngươi cảm thấy rất nực cười, nhưng khi đó, đám trẻ đó đã rất nghiêm túc..."
"Rõ ràng mọi người cùng nhau lớn lên, vì muốn bảo vệ nhau nên chúng ta mới thỏa thuận cùng nhau bỏ trốn, vậy mà ngươi lại muốn hãm hại họ?"
Nhưng Lục Tân đã không hỏi như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231226/chuong-1187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.