Bà chắc hẳn là một người phụ nữ kiên cường, bởi vì dù mang theo đứa nhỏ, nhưng bà vẫn có thể cố gắng sống sót qua những năm tháng hỗn loạn và gian nan nhất. Hơn nữa, hiện giờ bà đã sớm biết chuyện con mình hy sinh, cảm xúc đã được giảm xóc ít nhiều, vì vậy, sau khi đọc xong mấy câu ngắn ngủn ghi trên tờ giấy, trên mặt bà vẫn giữ nguyên nụ cười, còn nói với Lục Tân:
"Ngươi nhìn nè, thằng nhóc này, đến phút cuối rồi mà vẫn... nhỏ mọn như thế, kiểu gì cũng không muốn ta tiếp tục đưa tiền cho cậu nó."
Cười cười một lúc, hốc mắt chợt đỏ lên, bà vươn tay gạt lệ, miệng vẫn cười:
"Nhưng...
Nước mắt giọt ngắn giọt dài lăn xuống gò má, giọng bà cũng run run:
"Nhưng nó cũng đi rồi, ta có để lại đống tiền đó thì cũng biết... biết dùng làm gì đâu?"
Trần Tinh đứng bên cạnh khẽ hít sâu một hơi.
Còn Lục Tân vẫn bình tĩnh nhìn bà cụ, mắt nhìn chăm chú, tai nghiêm túc nghe.
Mình Búp Bê là còn hơi mơ màng, chỉ có thể ngồi nghiêm bên cạnh.
Sau khi rời khỏi tiểu khu này, đoàn xe lại chạy tới một quảng trường ở trung tâm thành phố. Khi đoàn xe chạy tới nơi, một người phụ nữ trẻ tuổi nhanh chóng chạy xuống từ tòa văn phòng gần đó. Trông cô rất ưa nhìn, nhưng bộ dáng có hơi tiều tụy, trên người là bộ đồ công sở mà những trí thức làm văn phòng thường mặc, nhưng trên mặt lại không có lớp trang điểm tinh xảo và xinh đẹp như những người khác.
"Cô ấy là vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231049/chuong-1010.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.