"Không ngờ, cuối cùng, hắn cũng nghĩ thông suốt...
Người phụ nữ rốt cục cũng không kiềm chế nổi nữa, trong giọng nói hòa lẫn tiếng khóc nức nở:
"Nhưng hắn vẫn, vẫn cục súc như vậy..."
"Con gái thích gì?"
"Thật ra, thứ nó thích nhất chính là cha có thể quay về đó..."
Họ đi tới một ngôi trường cấp hai, giáo viên gọi một cậu nhóc mặc đồ thể thao, tóc húi cua tới gặp họ. Trên cổ của hắn chi chít hình xăm, trông rất rõ ràng; đầu tóc dù đã cạo ngắn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ phần gốc tóc màu vàng vàng.
Lục Tân giao lại lá thư được gấp kỹ kia cho hắn, nói:
"Anh của ngươi nhờ ta nói lại với ngươi rằng nhất định phải học tập thật giỏi. Không được lăn lộn với đám lưu manh đầu đường xó chợ kia nữa, nếu không sẽ đánh gãy chân ngươi."
"Hắn còn dặn ngươi phải nhớ thi khối xã hội."
Cậu bé nhận lấy lá thư được gấp gọn, yên lặng ngắm nghía hai lần, sau đó nhét vào túi, hai tay cắm trong túi quần, ngẩng đầu lên, nhìn Lục Tân, nói:
"Ta đã không chơi với mấy tên côn đồ cắc ké kia nữa rồi, tóc cũng đã cạo, chỉ là mấy hình xăm này không dễ xóa."
"Nhưng về chuyện tương lai sau này, sợ là ta không thể nghe theo anh trai rồi. Ta muốn học khối tự nhiên, muốn trở thành một nghiên cứu viên giống như hắn."
"Bởi vì ta cảm thấy...
Trên mặt hắn để lộ nụ cười rạng ngời đặc trưng của thiếu niên:
"Sự hy sinh giống anh trai ta còn ngầu lòi hơn cả mấy đại ca xã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231050/chuong-1011.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.