Búp Bê giật mình, ngơ ngác đứng dậy nhìn quanh trong phòng rồi mới đi đến máy rót nước, vụng về ấn nút khởi động bên cạnh, sau đó cô cầm ly nước đi đến trước mặt Lục Tân trong ánh mắt kinh ngạc của đội phục vụ ở ngoài cửa.
Lục Tân hài lòng nhìn Búp Bê, thầm nghĩ:
"Thì ra cô ấy thật sự khác đi nhiều rồi...
Uống hết chén nước làm ấm cổ họng.
Lục Tân chậm rãi, cân nhắc nói với Búp Bê:
"Nếu như để ngươi chọn, sau này ngươi sẽ sống một cuộc đời như thế nào?"
Búp Bê chăm chú lắng nghe, có vẻ là cô ấy hiểu nên liền mỉm Cười.
Cô nhẹ nhàng giơ tay chỉ vào Lục Tân.
"Ta sao?"
Lục Tân nhìn cô, nhịn không được nở nụ cười:
"Ta không thể cùng ngươi thúc ngựa rong ruổi khắp thế gian phồn hoa được đâu...."
"Bởi vì ta không biết cưỡi ngựa...."
Khó xử.
Sau khi chọc cười xong Lục Tân lại chợt phát hiện hiệu quả không như hắn mong đợi.
Hắn cảm thấy im lặng như vầy cũng tốt, không ngờ vừa nói xong thì căn phòng của Búp Bê liền run lên, hình như đội phục vụ bên ngoài đang tức giận muốn lập tức xông vào tẩn hắn một trận.
Búp Bê ngồi đối diện cũng có chút sợ hãi, nhưng một lát sau lại nghiêng đầu suy nghĩ, dường như hiểu ra được gì đó.
Sau đó cô nở nụ cười nhìn Lục Tân.
Chỉ là Lục Tân cũng hơi không hiểu, đây là nụ cười lịch sự hay là cô đã GET được điểm cười trong câu chuyện của hắn rồi? Làm vậy hình như không được.
Thực ra Lục Tân hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231048/chuong-1009.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.