"Vậy phải xem Thanh Cảng có địch lại nổi không."
Ông cụ ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt trông rất hiền từ, nói khẽ:
"Dù sao lúc đánh nhau ngươi cũng đâu thể cho rằng người khác sẽ không ra tay đánh trả, đúng không?"
"..."
"Tới rồi."
Khi trấn nhỏ Khai Tâm biến thành nơi “không vướng bụi trần”, bên ngoài trấn nhỏ, dòng lũ đỏ đã che phủ khắp nơi chỉ trong nháy mắt.
Sau khi nhận được thông báo của giáo sư Bạch, Trần Tinh, Thằn Lằn và Hùng Hài Tử lập tức chuẩn bị tốt cho công cuộc rút lui.
Lúc này, họ đang ngồi trên một chiếc xe bị bỏ lại tại điểm tập kết lực lượng vũ trang, đạp ga lao như điên bằng một tốc độ kinh người.
Tuy đã sớm chuẩn bị kỹ càng, cũng nhanh chóng rút lui trước, nhưng dòng chảy tinh thần hỗn loạn màu đỏ sậm đang tràn về phía trấn nhỏ Khai Tâm vẫn khiến họ cảm thấy sợ hãi như đang bị cơn đại hồng thủy dí theo.
"Vèo..."
Thằn Lằn xoay tay lái như đang chà đĩa.
Động cơ xe phát ra tiếng nổ kịch liệt, hệt như con dã thú đang phát điên, dùng tốc độ 200 km/h chạy như bay trên con đường nhỏ nhấp nhô khúc khuỷu nơi hoang dã. Hùng Hài Tử ngồi đằng sau vì không chịu thắt dây an toàn nên nảy loạn khắp xe, nước mắt nước mũi tung bay.
Phía sau, cơn đại hồng thủy tinh thần cao gần trăm mét cuồn cuộn xuất hiện nơi chân trời, nhiễm đỏ cả không trung, che khuất cả bầu trời, trời đất tối sầm lại, tạo cho người ta cảm giác sởn cả gai ốc.
---
“Được thúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230957/chuong-918.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.