Trước kia, hắn cùng lắm cũng chỉ nói như vậy với em gái mà thôi. Ví dụ như mấy câu truyện đồng thoại về vụ án phân thây trong đêm mưa, hay là bãi rác chứa đầy xác chết, …
Kỳ thật trong lòng hắn vẫn còn hơi lo lắng, sợ Búp Bê nghe không hiểu. Ban đầu, quả thật Búp Bê không hiểu cho lắm.
Nhưng nhìn bộ dạng nghiêm túc của Lục Tân, tuy lòng rất đau, nhưng cô ấy vẫn cố gắng tập trung tinh thần, cảm nhận nội tâm Lục Tân.
Vì vậy, những điều mà Lục Tân muốn nói như được sao chép lại, sau đó dán từng chút một vào đầu cô ấy.
Cô ấy dần hiểu ra, cố gắng gật đầu thật mạnh.
Sau đó, cô ấy chậm rãi xoay người, ngồi thẳng dậy.
Theo từng cử động của cô ấy, sức mạnh tinh thần tụ tập xung quanh cũng lập tức trở nên sống động lên.
Chúng hân hoan nhảy nhót quanh người Búp Bê, sau đó nâng cơ thể mềm nhũn, yếu ớt của cô ấy lên.
Tà váy đen chậm rãi rũ xuống, Búp Bê lặng lẽ bay lên không, ánh mắt nhìn về phía vên ngoài.
"Phía tây, phóng thích về biên giới phía tay..."
Hai tay Lục Tân chụm lại thành hình cái loa, đặt lên miệng, lớn tiếng gào thét với Búp Bê, rồi ra sức chỉ tay về phía tây.
Búp Bê đang lơ lửng trên không gật nhẹ đầu đáp lại, hai cánh tay nhỏ bé từ từ nâng lên.
Ầm! Một cỗ sức mạnh tinh thần cực kỳ cường đại, cũng cực kỳ khủng bố vọt về phía cô ấy.
Tựa như dưới biển sâu bất ngờ xuất hiện một cái lỗ lớn, nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230956/chuong-917.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.