“Soạt…Soạt…Soạt…”
Khi dòng chảy tinh thần hỗn loạn phía sau đã tràn tới chỉ cách một trăm mét sau lưng đám người Trần Tinh, họ đã chạy thoát được khoảng mười km.
Từ xa đã có thể nhìn thấy một vài bóng người thưa thớt trong vùng hoang vu, họ đều là những nhân viên vũ trang tại các tụ điểm mà Lục Tân và Búp Bê đã giải tán trước đó. Họ có người thì bị ảnh hưởng quá sâu, có người thì thân thể trở nên suy yếu, vì họ vốn bị dẫn dụ rời khỏi trấn nhỏ Khai Tân không xa lắm.
Khoảng cách mà họ trốn thoát có liên quan đến dục vọng bị bóp méo và ảnh hưởng mà họ đang phải tiếp nhận.
Theo lẽ thường, dù Lục Tân và Búp Bê đã khiến họ phải chạy điên cuồng, nhưng ảnh hưởng vẫn luôn tồn tại.
Cho dù sau đó Búp Bê đã đeo lại kính áp tròng, mặc loại quần áo có thể ngăn cách sức ảnh hưởng của cô ấy, nhưng do quán tính điều khiển, những người này vẫn vô thức tiếp tục lao về phía trước, như thể đang đuổi theo một giấc mộng đã biến mất nhưng chính họ không hề muốn từ bỏ.
Rất nhiều người sau khi bị giải tán đã mơ màng tỉnh lại giữa vùng hoang vu, sau đó họ đã tỉnh táo trở lại.
Dù trong lòng có hồ đồ đến đâu, họ cũng sẽ vô thức tránh xa vùng hoang vu này.
Nhưng những người có dục vọng và chấp niệm càng sâu đối với “kho tàng”, sẽ càng không muốn rời xa vùng hoang vu này.
Thậm chí còn có một số người sau khi xác định không thể đuổi kịp Búp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230958/chuong-919.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.