Lục Tân cảm nhận được sự phấn khích của cái bóng. Lúc này, cha Lục Tân giống như đang vô cùng háo hức muốn thoát khỏi sợi dây thừng... À, giống như một người đầu bếp dám làm việc nghĩa, muốn ra tay khi nhìn thấy sự bất công.
Mẹ Lục Tân lặng lẽ đứng một bên, với nụ cười trên môi, bà ấy khẽ cảm thán:
“Thật là một cơ hội tuyệt vời…”
Lục Tân thở một hơi thật dài, nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra.
Đồng tử của hắn hơi co lại, giọng nói của hắn cũng dịu dàng hơn bình thường:
“Lãnh đạo của ta từng nói, ta là người duy nhất còn sống sót trong vùng hoang vu này?”
“Lời nói của lãnh đạo chắc chắn không thể sai…”
“Vậy thì, hãy để cho vùng hoang vu này chỉ còn lại một mình ta là người còn sống duy nhất đi…”
“…”
“Soạt soạt…”
Trong lúc nói câu này, thân hình của Lục Tân đột ngột kéo dài ra, hai chân đạp trên mái tôn rồi lao về phía trước.
Cùng lúc này, xung quanh cái hố lớn này, phía trên rừng người chết đen kịt đang vây quanh toàn bộ khu nhà xưởng, có vô số ánh mắt lạnh lùng đang nhìn về phía Lục Tân.
Từng con quái vật tinh thần trắng bệch được tạo thành bởi vô số bóng người chồng lên nhau. Sự căm ghét và đau đớn khiến người ta kinh hãi toát ra từ cơ thể chúng trong nháy mắt đã có sự thay đổi khác thường.
Thân thể chúng đột nhiên duỗi ra, xếp chồng lên nhau thành vô số thể tinh thần nhợt nhạt, rồi kéo dài khắp xung quanh.
Trông chúng giống như những đóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230845/chuong-806.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.