Trong lúc nghĩ về vấn đề này, Lục Tân lại nhìn lên một lần nữa.
Sau đó, Lục Tân nhìn thấy hết đóa hoa này đến đóa hoa khác khác nở rộ phía trên rừng người chết.
Trong màn đêm tối tăm này, trông chúng đặc biệt bắt mắt.
Lúc này, những đóa hoa nhợt nhạt được hình thành bởi sự đan xen của thể tinh thần đau đớn kia dường như có một sức hút kinh người.
Khiến người ta muốn quỳ trước chúng, lặng lẽ rơi lệ.
…
Không khí xung quanh bắt đầu trở nên vô cùng nặng nề.
Giống như mật độ không khí đang tăng lên vô hạn, biến thành nước hoặc kim loại cùng thể tích.
Không khí nặng nề đó đã ép Lục Tân xuống dưới từ mọi hướng.
Ngay cả đóa hoa nhợt nhạt đã bị Lục Tân lao đến tàn phá vừa rồi cũng đã bị đóa hoa khác lấp vào chỗ trống.
“Tinh tinh tang tang…”
Khúc nhạc êm dịu vẫn vang lên, réo rắt, nhẹ nhàng, và đơn điệu.
Tiếng hát càng ngày càng cuồng nhiệt và xúc động:
“Hiến thân cho chân lý, chờ đợi thần linh. Cảm nhận nỗi đau, biến chất vĩnh viễn.”
“Thần linh xuất hiện, cả thế giới nhìn vào. Thần linh xuất hiện, muôn người phủ phục.”
“…”
Giọng nữ vẫn bay réo rắt trong không trung, giống như âm thanh nền của những đóa hoa chết chóc đang từ từ nở rộ.
“Thình thịch thình thịch…”
Lục Tân cảm nhận được trái tim mình đang đập dồn dập.
Lục Tân có một cảm giác rất khác thường.
Như thể trái tim mình đang đập loạn theo những cung bậc thăng trầm của tiếng hát, đang tăng tốc, tăng tốc, không ngừng tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230846/chuong-807.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.