Ngay lúc Lục Tân nắm lấy tay em gái, cơ thể lập tức trở nên linh hoạt và nhanh nhẹn. Hắn nắm lấy dây điện đang thõng xuống, bật nhẹ người, nhanh chóng trèo lên nóc nhà. Hắn chui qua một cái lỗ trên trần nhà, đứng trên nóc xưởng.
Làn mưa bụi lạnh lẽo rơi trúng mặt hắn, ánh sáng trắng xóa từ ngọn đèn ở khắp bốn phía xuyên qua màn mưa chiếu lên người hắn.
Ánh mắt của hắn như có thể xuyên thấu ánh đèn, nhìn rõ khắp mọi nơi.
Lúc này, xung quanh cái hố to đã bị người chết vây kín. Chúng người chen người, thành thật đứng cứng ngắc cạnh cái hố to, im lặng không một tiếng động, nhìn từ phía xa, thật giống như bản thân mới vào nhà xưởng một thời gian ngắn thôi mà khu vực xung quanh hố to đã lặng lẽ mọc lên một khu rừng xum xuê rồi vậy.
Điên cuồng mà âm u.
"Ở đó có ai còn sống không?"
Ánh mắt Lục Tân quét ngang khu rừng người chết, sau đó tỏa định tại một vị trí, hô lớn:
"Ngươi có muốn đầu hàng không?"
"Ta chỉ hỏi theo quy định thôi..."
"..."
Sâu trong khu rừng người chết dường như có người đang bật cười khe khẽ.
Chợt, giữa cơn gió thảm mưa sầu nơi hoang dã này vang lên loáng thoáng tiếng nhạc êm ái, như thể có hộp nhạc giá rẻ nào đó đang chuyển động. Pha lẫn bên trong là giọng hát lanh lảnh của một cô gái, từ từ vang vọng khắp khu rừng người chết.
“Linh hồn tuyết trắng, thân xác hư nát; tâm hồn buồn khổ, con người tuyệt vọng."
"Ngưỡng vọng địa ngục, được thần chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230844/chuong-805.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.