Trần Huân đặt cái đồng hồ bấm giờ này lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Lục Tân, nhẹ giọng nói:
“Khi cái đồng hồ này được khởi động, hãy nói ra một nguyên vọng trong lòng, như vậy thời điểm đồng hồ trở về số không, nguyện vọng này sẽ được thực hiện... rất thú vị đúng không? Thật ra đó chỉ là biểu hiện giả tạo, vật phẩm ký sinh mang nằm có số thứ tự là 2 này vẫn chưa có năng lực làm thay đổi hiện thực. Thứ nó thay đổi được chỉ có chính bản thân mình."
“…"
"Nhưng mà trong một số tình huống đặc thù, nó vẫn rất có ích."
Hắn cười cười, giải thích tiếp:
“Ví dụ như, điều ước của ta có thể khiến tất cả ký ức của bản thân sẽ biến mất, hoặc là khiến trái tim bất chợt ngừng đập, hay là làm tinh thần lực bùng bổ, phá hủy trí óc của ta... Trong lúc đồng hồ đếm ngược, nếu ngươi làm gì ta, hoặc là phá hủy cái đồng hồ bấm giờ này, thì những cảnh tượng đó sẽ lập tức xảy ra. Vì thế ta sẽ dùng khoảng thời gian mười phút này để tán gẫu với ngươi một cách yên bình…”
“…”
Lục Tân nhìn thoáng qua cái đồng hồ kia, khuôn mặt vẫn tĩnh lặng như nước.
Còn Trần Huân vẫn mỉm cười, hỏi:
“Nói đi, rốt cuộc ngươi muốn hỏi gì?"
Lục Tân vô cảm nhìn hắn, tựa như đang cẩn thận suy nghĩ xem nên hỏi gì, sau đó hắn chầm chậm mở miệng:
"Ngươi rốt cuộc đã làm gì... Mười Chín?"
“…”
"Ta chỉ là giúp nó sống tiếp thôi."
Trần Huân ngẩng đầu nhìn Lục Tân, ánh mắt vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230717/chuong-678.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.