Lục Tân chỉ hơi ngừng lại trong thoáng chốc, rồi tiếp tục đi về phía trước, thậm chí cả đèn pin cũng không thèm lấy ra.
Thứ đang núp trong bóng tối hình như rất sợ hắn, chỉ cần hắn bước lại gần, chúng sẽ tự động lùi lại, trốn vào nơi tối tăm hơn.
"Cộp…. Cộp…. Cộp….”
Trong tòa nhà vắng lặng này chỉ vang vọng đúng tiếng bước chân nhỏ nhẹ của Lục Tân. Hắn hơi nghiêng đầu, lắng nghe gì đó, rồi lửng thững đi tiếp, từng bước rút ngắn khoảng cách với mục tiêu của mình.
Khi hắn đi qua một hành lang yên tĩnh, đang chuẩn bị tìm đường xuống tầng hầm thì lại bất chợt dừng bước.
Hắn khẽ quay đầu, nhìn vào một nơi hoàn toàn không có chút ánh sáng nào ở bên phải hành lang.
Đồng tử co lại, hình như hắn đã thấy ai đó.
"Phực!"
Đúng vào lúc này, chợt có tiếng bật lửa vọng lại từ đâu đó, rồi, một ngọn nến được thắp lên.
Nương ánh sáng yếu ớt của ngọn nến, hắn nhận ra chỗ đó là một quán bar không biết đã bị bỏ hoang bao lâu, quầy rượu đằng trước đã bị bụi bặm che kín, giá rượu phía sau cũng chất đầy một lớp bụi dày, hoặc là vài ba bình rượu vỡ nửa.
Một người đàn ông đeo kính viền vàng đang đứng châm nên, ánh sáng dần chiếu rọi khắp quầy rượu.
"Ken két…”
Bên cạnh bỗng truyền tới vài âm thanh nho nhỏ, em gái đang nghiến chặt răng, hai mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng sau quầy rượu. Trong mắt cô bé hiện lên sự thống hận, nhưng cũng có thể là hoang mang.
Cô bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230716/chuong-677.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.