“Ngươi là người bị ô nhiễm nghiêm trọng."
Trần Huân quan sát phản ứng của Lục Tân, sau đó hắn cũng không thèm câu giờ hay nói giảm nói tránh, thì thào:
"Khi chúng ta tìm thấy ngươi, ngươi đã bị ô nhiễm rất nặng. Trong mắt người khác, ngươi không còn hy vọng được chữa khỏi. Nhưng dù vậy, chúng ta vẫn cứu chữa cho ngươi... Chẳng qua là, lúc đó chúng ta nghĩ ngươi đã được chữa khỏi hoàn toàn.”
"Trong buổi thí nghiệm sau này, ngươi còn chứng minh tiềm năng cực lớn của mình.”
"Chúng ta từng nghĩ rằng, ngươi là sự lựa chọn tốt nhất..."
Nói xong, hắn im lặng một hồi rồi cười khổ:
"Cho tới khi, ngươi phá huỷ tất cả!"
...
“Ngươi……”
Lục Tân mở miệng, sau đó lại im lặng, màng nhĩ của hắn không ngừng rung động.
Em gái ôm lấy cánh tay hắn, van xin:
"Anh ơi, mau giết người này đi?”
"Ngươi không hận hắn sao? Sao ngươi lại không biến hắn thành đồ chơi?"
"Ngươi không muốn biến hắn thành đồ chơi nhân lúc hắn còn sống sao?"
Đôi mắt đỏ như máu của cha Lục Tân hiện lên càng lúc càng rõ bên trong bóng đen, hắn lẳng lặng quan sát vào Lục Tân.
“Ngưoi còn chờ gì nữa?"
"Ngươi đừng có trì hoãn, tại sao lại không giết hắn?"
"..."
Lục Tân nhìn xuống bàn tay của mình, phát hiện gân xanh trên cổ tay nhìn giống như có con rắn bò vào bên trong.
Lục Tân cố gắng khống chế cảm giác co giật và mất kiểm soát này, sau đó ngẩng đầu nhìn Trần Huân, cố gắng hết sức làm cho giọng nói của mình bình tĩnh hơn:
“Các ngươi làm những chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230718/chuong-679.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.