“Chuyện này...”
Trên mặt Lục Tân hiện lên vẻ khổ não:
“Ta thực sự chưa nghĩ tới chuyện đấy, đến lúc đó rồi tính sau đi... dị biến giả ở chủ thành chắc là khá thông tình đạt lý nhỉ? Ta thấy con người của vị tiểu đội trưởng tên Hạ Trùng kia thật sự rất tốt mà!”
“...”
Trần Tinh từ chối cho ý kiến, chỉ cười cười, nói:
“Vừa nhìn đã biết ngươi không quen xử lý những chuyện như vầy, để ta đi chung với ngươi đi.”
“Ấy...”
Lục Tân vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý nên khi nghe thấy cô nói vậy thì hơi bối rối.
Trần Tinh nhìn thấu suy nghĩ của hắn, giọng nói trở nên dịu dàng hơn, cô khuyên:
“Chúng ta đều là đồng nghiệp của nhau, hơn nữa mục đích chúng ta được phái tới đây chính là để giúp đỡ ngươi giải quyết những sự kiện thí nghiệm cấm kỳ mà ngươi gặp phải trên đường. Bây giờ, nhiệm vụ đối đầu với phòng thí nghiệm đã được chủ thành tiếp nhận, vậy thì việc bảo vệ nhân chứng, hay nói cách khác là ngươi, chính là nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta rồi. Vậy cùng ngươi đi gặp người thân... thì có vấn đề gì sao?”
“...”
Lục Tân nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi.
Cấp trên quan tâm tới nhân viên, muốn bảo vệ nhân viên thì có gì không đúng ư? Cấp trên muốn gặp gỡ người thân của nhân viên một lần, thậm chí là người nhà luôn thì có vấn đề gì sao?
Không có vấn đề gì hết.
Thế là hắn đành phải gật đầu, nói:
“Không thành vấn đề...”
“Có vấn đề chứ...”
Lục Tân vừa nói xong thì Thằn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230668/chuong-629.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.