Đúng lúc này, Trần Tinh cười nói:
“Ngươi có thể không đi."
"Hả?"
Dù là Lục Tân hay Thằn Lằn đều cảm thấy khá bất ngờ.
Trần Tinh nói tiếp:
“Dĩ nhiên, có một số việc ta phải nói rõ với ngươi. Những nhiệm vụ mang tính đột phát như vầy, thù lao và điểm cống hiến sẽ cực kỳ cao, sau khi quay về Thanh Cảng, ta cũng sẽ căn cứ vào biểu hiện của ngươi để cho đánh giá. Ngươi có thể ở trong khách sạn chờ chúng ta, chẳng qua ta cảm thấy lo lắng giùm ngươi mà thôi. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, hy vọng được thăng lên thành nhân tài cấp năm của ngươi có thể sẽ hơi... mong manh.
Nói xong cô bật cười khe khẽ:
“Đương nhiên, ta sẽ không ép buộc ngươi, ta chỉ là cảm thấy tiếc nuối thay ngươi thôi!"
"..."
"A..."
Mặt mày Thằn Lằn lập tức ngơ ngác hẳn ra.
Trên mặt Trần Tinh thì lại để lộ nụ cười thỏa mãn, nói:
“Ngươi tính khi nào xuất phát?"
Lúc này Lục Tân mới kịp hoàn hồn, liếc mắt nhìn Thằn Lằn bằng ánh mắt quái lạ, rồi nói:
“Ta hy vọng càng nhanh càng tốt."
"Tốt!"
Trần Tinh đứng dậy, ném hai cái ba lô màu đen trong tay lên giường, nói:
“Mười phút sau xuất phát."
"Hả?"
Lục Tân chợt ngẩng đầu lên.
Trần Tinh quét mắt nhìn hắn và Thằn Lằn, đột ngột hỏi lại:
“Không nghe thấy sao? Vẫn còn thất thần hả?"
"Vụt…"
Lục Tân lập tức phản ứng lại, vội vàng đứng dậy cầm lấy ba lô.
Mở ba lô ra, bên trong là một bộ trang phục màu đen bó sát người, còn có một vài thiết bị được đặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230669/chuong-630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.