Đột nhiên, dường như đoán ra điều gì đó, Thằn Lằn dương mắt há mồm nói:
“Chắc không phải... Ngươi muốn hành động một mình chứ?”
“Sao có thể?”
Lục Tân cầm tách trà bằng cả hai tay, cả người lún sâu vào chiếc ghế bành.
Hắn bình tĩnh nói:
“Ta chỉ đi thăm họ hàng thôi.”
“Thăm họ hàng ư?”
Vẻ mặt Thằn Lằn hơi mờ mịt.
Lục Tân trông rất bình tĩnh, khóe miệng có vẻ hơi cong lên.
“Người phụ trách của Hắc Thai Trác - Trần Huân là người thân của ta. Lần này ta đến chủ thành chính là để tìm hắn. Vì vậy, chủ thành có thể không để chúng ta cùng tham gia hành động, nhưng nếu ta đi gặp người thân của mình, thì không liên quan gì đến họ phải không?”
Hơi nóng bốc lên từ ly trà làm cho khuôn mặt bình tĩnh đến cực điểm của Lục Tân trở nên hơi mơ hồ, vì vậy, Thằn Lằn không thể nhìn rõ, rốt cuộc lúc này Lục Tân đang cười nham hiểm, hay là vẻ mặt Lục Tân trở nên méo mó vì hơi nước. Thằn Lằn chỉ cảm thấy hình như nhiệt độ trong phòng giảm xuống, khiến da đầu hắn trở nên tê dại.
“Chuyện này…”
Một lúc lâu sau, Thằn Lằn mới hỏi:
“Người khác có thể nhìn thấy người thân này của ngươi không?”
Lục Tân ngẩng đầu lên, cách một làn hơi nước, hắn mỉm cười hiền hậu và trả lời:
“Không thể nhìn thấy…”
“!”
Cơ thể Thằn Lằn cứng lại.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe ra những cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ như vậy từ những câu nói bình tĩnh của Lục Tân.
Chẳng trách cả ngày hôm nay, Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230667/chuong-628.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.