Lúc đầu thấy dị biến giả, bọn hắn cũng chỉ bán tính bán nghi, nào ngờ khi vừa nổ súng thì Lục Tân đã dùng trạng thái quỷ dị kia lao tới, làm cho nhân sinh quan của bọn hắn bị kinh hãi. Lại còn nhìn thấy Lục Tân bắn liên tiếp lên người tên họ Triệu kia hai hộp đạn nhưng vẫn bình tĩnh, ánh mắt còn có chút ôn hòa, điều này khiến cho bọn hắn có cảm giác như đang mơ thấy ác mộng vậy.
Nhưng hôm nay lại phải ngồi cùng một chỗ với người đó, áp giải hắn tới cục cảnh sát...
Vì tiền lương, vì tín ngưỡng, bọn hắn đành liều mạng.
Thế nhưng từ lúc lên xe tới giờ hắn vẫn luôn nói chuyện liên hồi, dáng vẻ lải nhải nói chuyện của hắn thật đáng sợ...
"Không sao đâu.."
Sau khi Lục Tân thuyết phục xong mới quay sang cười với tên cảnh sát:
"Ta đã thuyết phục bọn hắn, các người đừng sợ."
Tên cảnh sát phía bên phải nhìn thấy cảnh đấy thì hận bản thân không thể nhảy từ trên xe xuống để chạy trốn.
Gan của tên cảnh sát phía bên trái thì lớn hơn, vẫ luôn duy trì nghiêm túc nói:
"Ngươi, ngươi đang nói chuyện với ai?"
Lục Tân thở dài nói: "Nói chuyện với cha và em gái, bọn hắn tự thú trước với ta, có một số chuyện không tiện giải thích."
"Cha và em gái sao?"
Hai tên cảnh sát bật cảnh giác:
"Bọn hắn ở đâu?"
"Ở bên cạnh các ngươi đấy..."
Lục Tân cười rồi ngượng ngùng nói:
"Em gái thì treo ngược ở trên trần xe ấy, em ấy có thể nhìn thấy cổ của các ngươi luôn còn cha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230647/chuong-608.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.