Lục Tân ngạc nhiên:
“Vị nhân viên văn phòng này cũng khá chuyên nghiệp đấy nhỉ..."
Ông sĩ quan già cũng cảm thấy rất đau đầu, có lẽ bản thân không nên tranh đoạt vũng nước đục này. Hắn khẽ nghiến răng, nhìn thoáng qua đống thịt vụn nằm im không nhúc nhích trên mặt đất:
“Ta chuẩn bị áp giải hắn tới trại giam ở đường Thủy Thanh thuộc ở trung tâm thành phố vệ tinh số Bảy để tạm giam giữ, ngươi có thể tới thăm hắn bất cứ lúc nào. Ta cảm đoan hắn sẽ không chịu tư hình cũng như bị đối xử một cách vô nhân đạo... Con mẹ nó, ai dám dụng tư hình với một dị biến giả chứ? Ngươi báo cáo rõ tình huống cho cấp trên đi, báo cáo xong thì tới nhận người về!"
Nói tới nước này rồi, cả hắn cũng cảm thấy bản thân thật sự quá mềm yếu.
Lệ Cương vẫn bình tĩnh nói tiếp:
“Trong thời điểm tạm giam, ngươi phải đảm bảo sự an toàn cho nhân viên bên phía ta, nếu xảy ra chuyện gì, ta sẽ trực tiếp khiếu nại lên cấp trên của các ngươi... Đợi đã, ngươi đưa thẻ cách sát cho ta xem, ra phải nhớ kỹ số hiệu của ngươi, phải chụp ảnh lưu trữ nữa..."
Qua không biết bao nhiêu hiệp đấu, Lục Tân ngồi xổm đến nỗi tê hết cả chân, cuối cùng mới được hai vị cảnh sát bị dọa tới run lẩy bẩy đỡ dậy. Hắn vừa hoạt động tay chân, vừa đi về phía xe cảnh sát, sau lưng, một đám lão tài xế ngơ ngác nhìn theo, chợt, tiểu Chu sải bước chạy tới, trong miệng hét lớn:
“Tiểu Lục Ca, Tiểu Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230646/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.