"Nói hưu nói vượn, ta không biết cái gì hết!"
Ông sĩ quan già tức giận rống to, sau đó hắn cố gắng đè cơn tức xuống, cũng có thể là nỗi sợ hãi đang trào dâng trong lòng, nói với Lục Tân:
“Ta chỉ là nhận được điện thoại báo án nên mới tới đây xử lý sự tình mà thôi... Nếu là vu oan, chúng ta tự nhiên sẽ điều tra rõ ràng, nhưng... Nhưng ngươi lại ngang nhiên giết... đả thương người ở ngay trước mặt chúng ta, nơi này là chủ thành, chúng ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho chuyện này..."
Rõ ràng thái độ vô cùng kiên quyết, nhưng giọng nói đầy hốt hoảng đã bán đứng hắn, sự thật là hắn đang chột dạ.
Trong lúc gào thét, bàn tay của hắn đã sớm nhét vào túi, ngón tay ấn xuống một cái nút, trong lòng thầm hy vọng những người đó sẽ mau chóng đuổi tới.
"Ta hiểu!"
Lục Tân cúi đầu, trầm tư một chút:
“Tuy ta không có giết người, nhưng quả thật đã làm người khác bị thương, là phạm pháp."
Tựa như đã trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, hắn ngẩng đầu lên, bình thản nói:
“Cho nên..."
Hắn thả cây súng rỗng xuống đất, giơ hai tay lên.
"Ta tự thú."
"?"
Trên mặt những người xung quanh lại hiện lên vẻ bối rối. Không chỉ ông sĩ quan già kia, mà ngay cả đám lão tài xế và Lệ Cương của văn phòng trụ sở ở chủ thành cũng vậy.
"Ta quả thật đã phạm tội."
Lục Tân chủ động ôm đầu, ngồi xổm dưới đất.
Mấy bộ phim cũ trước kia không phí công xem rồi, hắn biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230645/chuong-606.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.