Lão cảnh quan trầm mặc một lúc rồi nói vọng ra bên ngoài:
"Đi mua cho hắn hộp cơm."
Lục Tân vui mừng, vội nói:
"Trong này được hút thuốc không?"
"Tất nhiên là không."
Lão cảnh quan tức giận, sau đó lại nói vọng ra ngoài: "Mua thêm bao thuốc nữa!"
Lục Tân lại còn muốn nói nữa nhưng Lão cảnh quan đã giận lên:
"Ngươi nói đủ chưa?"
Lục Tân có chút bất đắc dĩ nói:
"Ta chỉ muốn cảm ơn ngươi."
Lão cảnh quan quan sát ánh mắt của Lục Tân thật lâu rồi nói: "Không cần khách sáo."
Hắn nói xong thì trừng mắt với tù nhân của hai phòng giam bên cạnh rồi quay người rời đi.
Cảm giác hắn đi khá nhanh, cứ như là đang lẩn trốn ai.
"Hô..."
Lục Tân kéo quần lên, ngồi lên trên tấm gỗ cứng ở trong nhà giam, quan sát xung quanh.
Bao quanh là bức tường xi măng dày dặn, hai bên còn có hàng rào sắt đen to bao quanh, nhà giam chỉ có một khe hở nhỏ, ở trên bức tường phía sau thì có một cái cột bóng rổ và một ô cửa sổ nhỏ. Xung quanh đều là không khí âm u, ẩm ướt cùng với mùi đồ vật mốc meo. Bên trong hai cái nhà giam bên cạnh, có đám thì âm lãnh hoặc là ngu ngốc hoặc là ánh mắt hung dữ, không có ý gì tốt, vẫn luôn nhìn chằm chằm hắn.
"Nơi này cũng không tồi..."
Đánh giá được một lúc thì Lục Tân ngẫm nghĩ.
Không biết là bị đưa vào đây thì có bị lưu án lại hay không, có ảnh hưởng đến công việc ở Thanh Cảng của hắn hay không.
Việc mình đánh Triệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230648/chuong-609.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.