“Chắc chắn!”
Cao Đình cắn chặt môi, cố gắng khiến bản thân trở nên bình tĩnh hơn, nhưng giọng cô ta vẫn hơi run rẩy:
“Vừa rồi bọn ta vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng, dù là đi tiểu, họ cũng giải quyết luôn ở góc tường, nhưng…”
Khuôn mặt của cô ta lộ rõ vẻ sợ hãi:
“Nhưng không hiểu sao, số người lại…Ít đi.”
Lục Tân liếc nhìn bức tranh ướt mèm trên bức tường trong căn phòng toàn giường ghép rồi khẽ gật đầu.
Hắn cố gắng khiến cho tư duy hỗn loạn của mình trở nên rõ ràng hơn.
Một vài người đã biến mất một cách khó hiểu, cả đám người đều không phát hiện ra bạn đồng hành của mình đã biến mất từ lúc nào.
Dùng dây thừng trói lại cũng vô ích, họ vẫn biến mất một cách kỳ quái.
Theo như lời kể của đám người Cao Đình, hình như khi biến mất, họ không để lại bất kỳ dấu vết nào …
Chuyện này khiến người ta có cảm giác như có kiến bò ở trên người.
Lục Tân không thích cảm giác hỗn loạn này, hắn không khỏi khẽ cau mày:
“Trên thế giới này chắc chắn không có ma.”
Hắn đưa mắt nhìn những tài xế già rồi nói:
“Tuy nhiên, trên thế giới này thực sự tồn tại một số quái vật tinh thần có thể làm ra chuyện này.”
“Á, chuyện này…”
Các tài xế già đều sửng sốt:
“Có khác nhau không?”
“Một cách gọi là sự mê tín điển hình, một cách gọi ít nhiều có cơ sở khoa học…”
Lục Tân nghiêm túc giải thích rồi nói tiếp:
“Giả sử thực sự tồn tại một con quái vật tinh thần nào đó mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230619/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.