Vốn dĩ Cao Đình coi Lục Tân như một chuyên gia, nhưng tại sao càng nghe hắn nói, cô ta lại thấy hắn càng giống như một kẻ điên đang nói lảm nhảm? Sau một hồi khẽ run rẩy, cô ta mới cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh và nói:
“Bọn ta…Thực sự không nhìn thấy gì cả…”
“Trong một căn phòng với nhiều người như vậy, rất nhiều bạn đồng hành đã biến mất ngay bên cạnh, mà ngươi lại không nhìn thấy gì cả?”
Lục Tân đột nhiên ngẩng đầu nhìn Cao Đình.
Cao Đình hơi xấu hổ trước câu hỏi của Lục Tân, sau đó, cô ta gật đầu và nói:
“Đúng.... Đúng vậy, đều tại ta…”
“Không, không đúng.”
Lục Tân nhìn Cao Đình, ánh mắt hắn dần sáng lên, hắn hỏi:
“Ý của ta là, các ngươi thật sự không hề nhận ra bất cứ điều gì sao?”
Cao Đình phát hiện ra mình đã không theo kịp suy nghĩ của Lục Tân, vì vậy cô ta chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu.
“Ta nghĩ là ta đã tìm ra một đặc điểm của con quái vật này.”
Giọng nói của Lục Tân mang theo sự vui mừng, hắn thậm chí còn tỏ ra hơi đắc ý.
Cao Đình phản ứng rất nhanh, khi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt Lục Tân, lúc đầu, cô ta chỉ cảm thấy mờ mịt, nhưng sau đó, cô ta rất nhanh liền nhớ lại những gì mình vừa nói rồi liên hệ chúng với nhau, cô ta đột nhiên cảm thấy giống như bắt được một vệt sáng, sau đó khẽ “à” một tiếng rồi hỏi với vẻ khẩn trương:
“Ý của ngươi là, con ma này.... Quái vật.... Sẽ chỉ bắt những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230620/chuong-581.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.