Lúc trước Hàn Băng đã từng nhắc nhở hắn cần phải cẩn thận với đối thủ dùng ** biện pháp diệt khẩu.
Như vậy, nếu đối thủ ra tay, xuống tay trước với những tài xế thì nói cũng có lý.
Thứ nhất những tài xế vốn dĩ đã nằm trong phạm vi diệt khẩu của bọn chúng, thứ hai cũng là để thăm dò hắn.
Hắn đương nhiên là không quan tâm, nhưng phải giải quyết việc này như thế nào đây? Lúc trước khi gặp vấn đề thế này, ít nhất còn có thể hỏi Hàn Băng, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể tự mình suy nghĩ.
Vả lại, mẹ dường như rất giỏi trong việc tìm người nhưng hiện giờ bà lại không có ở đây.
“Ừm...”
Lục Tân trầm mặc một lúc, ngẩng đầu lên, trên trần nhà có một cái bóng trắng toát, ẩn nửa mình trong bóng tối.
“Em gái, ban nãy em không phát hiện ra điều gì sao?”
Lục Tân không cam tâm hỏi một câu, lỡ em gái không cẩn thận nhìn thấy thì sao?
“Nếu em thấy thì lúc này đã ôm đồ chơi đến nói chuyện với anh rồi.”
Em gái ôm shrilling chicken, mặt không cảm xúc, bóp một cái, sau đó nói:
“Nhưng em thấy chuyện này rất thú vị, ở trong còn có mấy hồi cảm giác như thấy được điều gì đó nhưng khi cẩn thận nhìn lại lại không thấy điều gì, cho nên em cũng không biết có thấy gì hay không.”
“Ngươi ca vè đọc nhịu sao?”
(* Vè đọc nhịu là một trò chơi ngôn ngữ truyền thống của Trung Quốc.)
Lục Tân thở dài, lẩm bẩm:
“Nếu mẹ ở đây thì tốt rồi.”
Em gái tức giận nhìn Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230618/chuong-579.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.