Họ chỉ có thể chạy lui về con đường chính trong thành phố mới có hy vọng quay đầu được, nhưng việc đó cũng mất rất nhiều thời gian.
Trong nháy mắt, Lão Chu đã lo lắng đến mướt mồ hôi.
Thói quen của đoàn xe họ là giữ khoảng cách nhất định, nhưng không được cách nhau quá xa.
Nếu cách nhau quá xa, khi bị các đoàn kỵ sĩ tấn công, rất dễ bị đối phương tóm được, những người khác muốn cứu cũng không kịp. Còn nếu cách nhau quá gần, có thể sẽ đồng thời bị người ta gài bẫy hoặc bao vây. Vì vậy, việc giữ khoảng cách mười mấy mét trong lúc di chuyển của đoàn xe là thói quen mà đám người họ đã hình thành được từ nhiều năm nay. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành điểm yếu lớn nhất của họ.
Họ không thể quay đầu, cũng không thể lui ra ngoài.
Có thể nói, thành phố bị bỏ hoang này thật sự là nơi để tự nhiên kìm hãm đoàn xe của họ.
“M* kiếp, đừng nghĩ nữa, không ra được đâu.”
Sau khi phát hiện ra điểm này, Lão Chu bèn cầm súng lên và hét lớn:
“Chết tiệt, những kẻ điên ở đâu, theo ta chơi khô máu chúng đi.”
“Ở đâu?”
Tiểu Chu cũng sờ vào khẩu súng và hét theo:
“Bắt chúng lại rồi đem bán!”
“Soạt!”
Hai chú cháu còn chưa dứt lời thì đột nhiên có tiếng sột soạt xen lẫn tiếng hét thảm từ bên ngoài xe truyền đến.
Từ vị trí ghế lái của Lão Chu, vừa khéo thấy một cái bóng xám lao ra. Người đàn ông chịu trách nhiệm dò đường vừa chạy xe máy lao về phía trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230571/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.