Lục Tân cố gắng để hiểu, sau đó hắn xác định những gì Lão Chu vừa nói hẳn là một cảnh tượng đáng sợ.
Chỉ có điều, tại sao nghe xong hắn lại có cảm giác hơi không nghiêm túc nhỉ? “Ta còn tưởng là gì, chẳng phải chỉ là kẻ điên thôi sao. Ta đã từng thấy chúng trong một rạp xiếc, chẳng có gì ghê gớm cả, chúng thậm chí không thể đánh bại một con chó săn…”
Tiểu Chu nghe xong liền tỏ ra xem thường, hắn nhét điếu thuốc vốn dĩ chuẩn bị đưa cho Lão Chu vào miệng của mình.
“Haizzz, người trẻ tuổi như ngươi thật là…”
Lão Chu lập tức trừng mắt nhìn hắn rồi nói:
“Ngươi sinh ra vào thời bình, chưa từng trông thấy dáng vẻ hung dữ của những kẻ điên đó bao giờ.”
“Ngươi có biết những năm trước khi ngươi sinh ra chính là thời điểm hỗn loạn nhất, có bao nhiêu người đã bị những kẻ điên ăn thịt không?”
“Chú của ngươi đây này, đã gặp thím của ngươi vào hồi đó. May mà kỹ thuật bắn súng của bọn ta rất tốt, chỉ đâu bắn đó, không phải là ta khoác lác. Năm đó có đến mười mấy tên điên đã bao vây ta, ta chỉ có một khẩu súng và bốn viên đạn, nhưng ta đã gặp nguy không loạn, pằng pằng mấy phát…”
Lục Tân cũng bắt đầu thấy hứng thú, hắn tò mò hỏi:
“Sau đó thì thế nào?”
Lão Chu trừng to mắt rồi trả lời:
“Sau đó, ta vừa chạy vừa bắt đầu hét cứu mạng chứ sao…”
Lục Tân im lặng, hắn và Tiểu Chu cùng trưng ra vẻ mặt khinh bỉ.
“Nói cho các ngươi biết, ta như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230570/chuong-531.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.