“Đoành!”
Đúng lúc này, nền bê tông bên cạnh chân Lục Tân đột nhiên có một hố sâu, khói thuốc súng bốc lên nghi ngút. Lão Chu kêu to:
"Cẩn thận."
Lục Tân cau mày liếc nhìn Lão Chu, ông ta đang cầm súng, bộ dáng ngượng ngùng.
Phát súng vừa rồi là do ông ta bắn tên điên đang âm thầm đánh lén hắn, nhưng trình độ thiện xạ không tốt lắm nên bắn trượt vào phần đất trống kế bên vị trí của Lục Tân, khiến hắn và tên điên đều giật mình.
“Ngươi mới là người cần phải cẩn thận chứ?”
Lục Tân không vui, liếc nhìn Lão Chu rồi nói:
"Đây là kỹ thuật bắn súng “bách phát bách trúng” của ngươi à?”
"À cái này..."
Lão Chu vừa thẹn vừa xấu hổ, nhưng miệng vẫn kêu to:
"Cẩn thận..."
Lục Tân quay lại, hắn nhìn thấy một thân ảnh đang nhảy lên không trung, cách hắn chỉ có một mét.
Khuôn mặt của nó nhăn nheo, nhợt nhạt, làn da hình như thấm đẫm một loại chất lỏng nào đó. Miệng nó há to, lộ ra hai hàm răng dài sắc nhọn do nướu bị thoái hóa nghiêm trọng, bám quanh bởi loại chất nhầy tanh tưởi màu đen.
Lục Tân giơ tay lên, nắm lấy cổ tên điên rồi quay người, ném nó qua đầu rồi đè xuống đất.
Bụp…
Tên điên nặng nề ngã xuống đất, nhưng hình như nó không cảm thấy đau đớn gì, tiếp tục giãy dụa tay chân, nhào về phía Lục Tân.
Lục Tân khẽ nhấc người lên, hai tay hắn nắm chặt hai cánh tay của tên điên rồi bẻ “răng rắc” một tiếng, hai cánh tay của nó lập tức gập lại như compa.
Da ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230572/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.