Trên màn hình máy tính bảng chính là hình ảnh lão hạm trưởng đang ngồi trong phòng thẩm vấn, mặt mũi tái nhợt.
"Diệp lão, lần này chúng ta đã khiến ngươi phải thất vọng rồi."
Tô tiên sinh cười tao nhã, chỉ có điều, nhìn qua màn ảnh, gương mặt tròn trịa có hơi biến dạng, thoáng hiện vài phần âm trầm:
"Đám quái vật tinh thần do ngươi rải ở thành phố Thanh Cảng trước đó đã bị xử lý hết rồi, Hồng Y Sứ Đồ cũng bị tiêu diệt, không tạo thành thương vong quá lớn."
Trong phòng thẩm vấn, lão hạm trưởng có vẻ cực kì uể oải, trán đổ mồ hôi hột.
Dường như ông đang muốn cố gắng hô to, rằng đó chỉ là giả, không thể như thế được, nhưng lại không còn sức mà kêu lên nữa.
Cuối cùng, ông chỉ ỉu xìu nói:
"Nếu đã vậy, thì còn gì để nói nữa đâu?"
"Điều muốn nói là..."
Tô tiên sinh nở nụ cười, nhưng ý cười lại không lên được tới mắt, ánh mắt toát ra sự căm phẫn tột cùng:
"Tuy Thanh Cảng không biến thành vùng đất chết, xác người khắp nơi như ngươi mong muốn, nhưng trong vụ tập kích lần này đã có trên ba nghìn người của chúng ta tử vong, ta đang muốn hỏi coi... Quốc Đảo các ngươi, định bồi thường thế nào đây?”
...
Lục Tân và Búp Bê ngồi trên chiếc xe chuyên dụng cùng đi đến khách sạn ở phía nam thành phố.
Nhìn cách bài trí của đại sảnh, dường như nơi này vốn là khách sạn cao cấp, nhưng cả quầy lễ tân và xung quanh đều vắng vẻ, không một bóng người. Họ lên đến tầng 27 cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230508/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.