“Cũng dễ mà.”
Lục Tân nhìn Búp Bê một lúc rồi nhẹ gật đầu.
Miễn là cô ấy toàn tâm chơi đùa, nhiệm vụ của hắn sẽ trở nên suôn sẻ.
Đảm bảo xong điều này, hắn yên lặng ngồi trên ghế sô pha, suy nghĩ về việc riêng của mình.
Trong quá trình đối phó Hồng Y Sứ Đồ, Lục Tân trải qua nhiều chuyện ảnh hưởng tới cảm xúc của hắn nhưng nhờ có mắt kính nên mới giữ được bình tĩnh.
Điều này có ưu điểm là bản thân sẽ không bị ảnh hưởng nhiều bởi cảm xúc, cũng không có những trạng thái đại loại như hoảng sợ hay lo lắng.
Hắn ta suy nghĩ một hồi rồi tháo kính đeo mắt xuống.
Nhìn xuống cặp kính dường như kết hợp được các đặc tính của đồ công nghệ cao và hoạt tính, hắn rất hài lòng.
Quả thực, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh đặc biệt ở trong đó.
“Lần này ngươi biểu hiện rất tốt, rất chăm chỉ, nên ta đồng ý coi ngươi như bằng hữu…”
Lục Tân nhìn cặp kính một hồi lâu rồi mới nhẹ nhàng nói.
Cặp kính yên lặng, như thể chúng chỉ là một cặp kính, sẽ không đáp lại lời của người khác.
“Đặc tính của ngươi rất có ích với ta, vừa rồi nó đã giúp ta đấy.”
Lục Tân không cần biết nó có trả lời hay không, vẫn nói tiếp:
“Thế nhưng, thật ra ta cũng có thể cảm giác được ngươi không thật lòng, ngươi có tham vọng nào đó mà không phải kính cận nào cũng phải có. Hơn nữa, vừa rồi lúc thực hiện nhiệm vụ dọn dẹp, ngươi còn muốn chỉ đạo…”
Hắn cứ từ từ nói, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230509/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.